Thơ Buồn

Ai trong cuộc sống rồi cũng sẽ gặp phải những lúc cảm thấy chán nản, mệt mỏi và muốn buông xuôi tất cả. Thế nhưng hãy cố gắng suy nghĩ tích cực và thưởng thức một số bài thơ buồn dưới đây để giúp cho bản thân có thể được đồng cảm, cố gắng và mạnh mẽ hơn nhé.

1. Thơ buồn một mình mang nhiều tâm sự

Chẳng phải tự nhiên mà chùm thơ buồn một mình lại được nhiều độc giả yêu mến và chia sẻ đến vậy. Phải chăng đó là do sự đồng điệu về cảm xúc, những câu chuyện không thể giãi bày hết. Vậy thì cùng đọc những bài thơ buồn dưới đây để coi đó chính là điểm dựa tinh thần và những trải lòng dồn nén bấy lâu.

Đêm buồn phố thị - Đỗ Hải

Đêm buồn phố thị ánh đèn xa

Màn sương che lấp ánh trăng ngà

Phố vắng đêm khuya không người lạ

Đêm buồn phố thị … Chỉ mình ta.

Ngồi buồn ngắm cảnh chốn phồn hoa

Màn đêm buông xuống mái hiên nhà

Trái tim… Cô đơn mong người lạ

Có lẽ… Chỉ mình ta …với ta.

Buồn vẫn buồn - Nguyễn Trọng Hải

Nỗi buồn cố giấu chôn sâu

Xoá đi ký ức buồn đau một thời

Nhưng lòng nặng trĩu người ơi

Nửa đêm thức giấc sầu khơi tìm về.

Nỗi lòng băng giá tái tê

Càng nghĩ càng thấy ê hề thương đau

Cố dìm cho bớt nỗi sầu

Nhưng nào có được, giấu đâu nỗi buồn.

Đêm buồn - Trương Như Quỳnh

Đêm thanh vắng chỉ mình ta đơn lẻ

Nhớ về người thầm gọi khẽ tên nhau

Người biết không ngọc rớt buốt tim sầu?

Thầm mơ tưởng phút đầu mình hẹn ước.

Đêm tĩnh lặng sương giăng mờ thấm ướt

Mưa thì thầm gợi càng nhớ càng thương

Một mình ta thao thức suốt canh trường

Lòng cô quạnh nỗi niềm vương sầu lắng.

Mình gặp nhau hẳn chỉ là duyên kiếp

Nhưng yêu xa mang điệp khúc bi ai

Nỗi nhớ nhung trong đêm vắng canh dài

Tim e ấp bóng hình ai sâu đậm!!!

Có những đêm - Linh Lê Hoàng

Có những đêm buồn ngồi ngắm ánh trăng thanh

Viết vội vần thơ gửi về anh phương đó

Không biết bây giờ người đang làm gì nữa

Có nhớ đến mình như đã hứa hay không?

Có những đêm buồn nhìn khoảng trống mênh mông

Le lói trong tim võ vàng câu thương nhớ

Da diết tâm can sắt se hồn rười rượi

Kỷ niệm tìm về quanh hơi thở đâu đây

Đếm khúc tơ lòng theo cánh gió lắt lay

Ngân mãi cung thương dỗ tháng ngày xa vắng

Thăm thẳm mù khơi để khối sầu chất nặng

Xây bến tương giao bên thềm vắng canh tàn

Có những đêm buồn nghe tiếng dế thở than

Nắm đôi bàn tay khẽ khàng xoa từng ngón

Chạm vết thời gian đã chai sờn loáng thoáng

Cố giấu ngậm ngùi sau đôi mắt hằn sâu!

Một mình – Hạnh Ngọc

Đêm đã khuya sao ta còn thao thức

Gió từng cơn thổi lạnh tái tê lòng

Nhớ thương ai đêm dài ta không ngủ

Để lòng buồn trăn trở suốt năm canh

Ta thức dậy một mình ra sân đứng

Nhìn ánh trăng vằng vặc sáng trong đêm

Trăng hạnh phúc mặc dù trăng còn thức

Vẫn có sao lấp lánh đứng cạnh mình

Người ơi hỡi nói rằng yêu em lắm

Vậy mà em vẫn trống vắng lạnh lùng

Đêm lạc lối cô đơn em lạnh lắm

Mong vòng tay ấm áp đến bên đời

Đêm không ngủ đêm bỗng dài vô tận

Có một mình mới thấy nhớ mong ai

Cho ta gửi chút tình cho trăng nhé

Đến bên người ta thương nhớ đêm nay.

Cảm giác – Trúc Thanh

Ôi cảm giác cô đơn, buồn, chán lạ

Nhìn quanh mình sau tất cả…còn ai?

Chỉ riêng ta làm bạn tiếng thở dài

Hỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ

Trong cuộc sống bộn bề nhiều suy nghĩ

Chợt rùng mình một cảm giác không tên

Còn lại gì khi ta vốn lênh đênh

Đời hối hả người quên ta rất vội

Ôi sợ lắm những phút giây nhàn rỗi

Sợ đêm dài tựa gối nghĩ bâng quơ

Nghe tâm tư trống trải đến không ngờ

Nghe tim óc lạnh trơ trơ như sỏi đá́

Có những lúc thấy mình như gục ngã

Những nợ đời cố trả mãi chưa xong

Nước mắt rơi cho nhẹ vết thương lòng

Để mai sáng ta không còn phải khóc

Phố và em – Oải Hương

Ngày không anh sao ngày dài đến thế

Nắng chẳng hồng mây buồn trải lê thê

Phố đơn côi buồn níu bước chân về

Dáng liêu xiêu khi hoàng hôn ngả bóng

Ngày không anh tim em như ngừng đập

Cứ chờ hoài một lời hứa xa xăm

Người đã quên sao ta mãi nặng lòng

Tìm gì giữa chốn mênh mông hoang hoải

Phố không anh chẳng còn chi mong đợi

Chỉ mình em ở lại với mùa sang

Rượu nhấp môi quên đi nỗi bẽ bàng

Mượn vị đắng xua dỗi hờn trong mắt.

Cô đơn – Vũ Thắm

Đơn phòng quạnh quẽ một mình em

Gió thoảng bên song lệ ướt mèm

Rót chén trà thơm hồn vẫn đợi

Trao miền cảnh cũ dạ hoài đêm

Âm thầm tủi lệ bờ mi nhớ

Lặng lẽ hờn tâm mái tóc thèm

Khắc khoải vì sao người lỡ hẹn

Đơn phòng quạnh quẽ một mình em.

Buồn Chiều Mưa

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt

Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu

Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy

Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.

Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu

Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,

Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ

Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.

Trái tim anh vẫn mang bóng một người

Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ

Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể

Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên

Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy

Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy

Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…

Em sẽ phải làm gì để có được anh?

Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thể

Dù trước anh em chỉ là cô bé

Xinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.

Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khô

Cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo

Nước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạo

Vẫn đa mang chút nắng ảo trong đời…

Tôi đã khóc

Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vội

Chia đôi đường giờ mỗi đứa một nơi

Chẳng còn ai ai hiểu được lòng tôi

Ai bên cạnh nói những lời mật ngọt

Tôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốt

Khóc một mình cho vơi bớt sầu đau

Tôi đã khóc khóc cho mối tình đầu

Khóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cả

Đêm khuya buồn tôi trách mình khờ quá

Để bây giờ xa lạ chốn nhân gian

Tình yêu tôi phải chăng quá nghèo nàn

Hay tại sao mà tình tan heo hút

Trời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụt

Nước mắt rơi liệu có ướt cõi lòng

Mưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sông

Thành kênh suối thành những dòng mi lẹ

Đời cô đơn phải chăng buồn như thế

Hay tại vì mình không thể bên nhau

Nếu đã không thể chung một mái đầu

Thì tôi xin đừng vì nhau mà khóc …

Từ bỏ

Tình yêu trong Em thật mệt nhoài..

Từng ngày em lại phải cố quên..

Từng nỗi đau em vật vã

Từng đêm trôi qua không yên lòng ..

Tình mình sao nỡ đổi Thay ..

Tình kia ai nỡ quên Đi hết…

Tình này còn lại gì đây..

Tình nay đã lỡ nhạt phai lâu rồi..

2. Thơ buồn về tình thấm đẫm nước mắt

Ai rồi cũng sẽ yêu và được yêu, thế nhưng không phải cuộc tình nào cũng trọn vẹn. Có những mối tình rất đẹp nhưng rồi cũng phải lìa xa, hay có những mối tình bị phản bội thấm đẫm nước mắt… Những điều đau đớn như thế nhưng không biết phải chia sẻ cùng ai. Vậy thì hãy đọc những bài thơ buồn về tình yêu sau đây để được đồng cảm, phần nào đó vơi đi nỗi buồn nhé.

Lời cuối cho anh

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau

Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ

Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé

Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai

Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc

Nói thế nào cũng không sao thuyết phục

Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua

Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý

Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ

Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay

Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả

Kể từ đây mình thành người xa lạ

Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

Đắp mộ cuộc tình

Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình

Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm

Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím

Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…

Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không

Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ

Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ

Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…

Định mệnh không cho hai đứa thành đôi

Mình chia tay một chiều mưa tầm tã

Rồi em đi về phương trời xứ lạ

Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn…

Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn

Anh ở lại một nửa hồn tan vỡ

Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ

Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…

Em có nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau

Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút

Rồi ca bài ngày xưa ta vẫn hát

Để gọi về tiễn biệt thứ đã qua…

Và như thế em ra đi

Và như thế em ra đi thầm lặng

Cuối cuộc tình chẳng câu nói chia phôi

Em ra đi bẻ gãy nửa nụ cười

Trái tim tôi cũng héo sầu một nửa…

Bao ngày qua những buồn vui hai đứa

Chẳng thể nào níu giữ bước chân em

Vậy em đi chúc cuộc sống êm đềm

Sẽ thơ mộng như điều em mơ ước…

Tôi tập quên thứ tình không có được

Và yêu thương như gió thoảng xa vời

Nén thật sâu vào quá khứ chôn vùi

Lau nước mắt cho nụ cười sống lại…

Kể từ đây đến muôn đời mãi mãi

Đừng bao giờ tìm lại dấu yêu xưa

Ngày em đi đau khổ đã dư thừa

Tim chết rồi buông tay đừng nuối tiếc…

Mai đôi mình phương trời xa cách biệt

Lần cuối cùng tha thiết gọi tên nhau

Xin đôi mắt đừng trút lệ gieo sầu

Làm yếu lòng người đi thêm day dứt…

Mang cuộc đời ra đổi trao được mất

Ta còn gì ngoài hai chữ đau thương

Khi tình yêu đến đoạn cuối con đường

Trước sau gì cũng chia hai ngã rẽ…

Gần bên nhau nhưng chẳng còn vui vẻ

Trong lòng nhìn về hai hướng xa xôi

Nhịp con tim chẳng hòa quyện nữa rồi

Thì chấp nhận đành thôi không níu kéo.

Ngày Vắng Em

Những giờ không em trời vơi nắng

Gió thêm buồn Mây nặng ưu tư

Hoa không thơm Bướm thôi chao lượn

Sóng ngừng trôi Biển nặng cô liêu

Ngày không em ngày sao dài thế

Từng giây trôi đi chậm ngược dòng

Cả không gian như đang ngưng đọng

Đang hướng về tâm điểm nhớ em

Đêm vắng em lòng sao lạnh lẽo

Sương không rơi trăng thôi không mơ

Giữa mênh mông trái tim đơn côi

Nỗi nhớ em thiêu đốt tim tôi

Mau về đi em hãy đến đây

Đến với tôi như chính em thôi

Với đôi môi mọng chín như sim

Cho ta say quên hết ngày dài.

Bỏ Yêu Rồi

Kể từ giờ trái tim tôi đóng cửa

Không yêu ai và cũng chẳng nhớ ai

Tôi lại về với chính tôi ngày trước

Sống cô đơn vô cảm không ưu tư

Và từ đây tôi cũng không buồn nữa

Để tâm hồn hai chữ hồn nhiên

Cứ như cỏ cây vô chi vô giác

Không buồn phiền không đau rát con tim

Bao muộn phiền đã theo dòng nước mắt

Sống cuộc đời một khoảnh khắc bình yên !!!

Trả Hết Đau Thương

Đêm vắng đàn buông khúc bi ai

Ôm ấp đau Thương tiếng thở dài

Vọng cõi hư vô bay khắp nẻo

Giọng hát ai buồn nát tiếng reo

Gửi theo đêm vắng tình thu chết

Mòn héo tim đau ấp bấy lâu

Gió ơi gió gửi giùm ta nhé! ! !

Chở niềm đau dìm cuối trời sâu

Góc nhỏ cho anh

Anh quay về với góc nhỏ nơi tim

Bới kỷ niệm đi tìm hình bóng ấy

Trong ký ức còn đâu anh được thấy

Ánh mắt ai ướt vậy tím hoàng hôn

Hàng mi cong hứng giọt lệ tủi hờn

Chưa một lần nắm tay em thật chặt

Đôi vai gầy dưới chiều mưa cong vắt

Giờ chia tay…ai quặn thắt con tim

Ký Ức Buồn

Em đứng đó như đài hoa tỏa sắc

Mà sao em đeo mãi ký ức buồn

Hoài niệm qua em vẫn nhắc đến luôn

Để trời ngâu cứ mưa buồn rả rích

Sầu mà đong thì bao giờ vơi được

Có ai không ? Đánh thức được tim em !

Nhen lửa lên cho trời thu dịu êm

Cho đôi mắt đen đỡ buồn hiu quạnh

Sưởi ấm lòng cho con tim bớt lạnh

Khơi sóng tình bừng dậy giữa bâng khuâng!

Tan vỡ

Em cứ tưởng tình mình là muôn thuở

Nào hay đâu duyên nợ lỡ giữa đường

Kỷ niệm này vẫn luôn mãi vấn vương

Giờ thầm trách đời vô thường bao nỗi.

Đường vào yêu muôn đời không có tội

“Là rất nhiều…chẳng phải lỗi mùa Thu”

Nhìn khói sương giăng phủ kín mịt mù

Thầm lặng bước…khóc ru tình đã chết.

Mộng trăm năm ôm vết đau thấm mệt

Tình yêu buồn đoạn kết cũng về không.

Đứng bên anh…em bỗng thấy nát lòng

Buồn man mác đếm đong từng giọt lệ.

Khi còn thương đường về đâu nghĩ thế?

Đang ngọt ngào không dễ nói lời quên

Nhưng nay như bèo bỏ bến bồng bềnh

Theo con nước lênh đênh không trở lại.

Rồi mai đây tháng ngày dài khắc khoải

Lỡ chữ tình…đành phải khóc sầu duyên.

Em Bây Giờ Chỉ Muốn Gặp Anh

Em muốn bây giờ mình có thể gặp anh

Khi mà ngôn từ cúi mình trong suy nghĩ

Em cũng cúi mình trước lòng em mộng mị

Tháng sáu thở dài, nghiêng nắng cháy trên vai

Muốn gặp một người để nói hết đúng – sai

Để được khóc cười như khi chưa hề gặp

Đâu như bây giờ… điêu linh buồn quay quắt

Chỉ thấy mỗi mình soi bóng những cô đơn…

Có thể làm gì để cảm thấy tốt hơn

Khi mà nước mắt trực trào nơi khóe mắt?

Em không khóc được… là em đang giành giật

Giữa em và anh – người vốn dĩ xa rồi.

Hoài Niệm

Vẫn trong tim một tình yêu chan chứa,

Ngày tháng dài câu thề hứa còn không?

Sao tâm tư nghe chát đắng vô cùng,

Bao khắc khoải giữa mông lung... hoài niệm...

Tình hôm nao... nay chẳng còn nguyên vẹn

Gió thu về cho giá lạnh tim côi.

Ký ức xưa giờ đã quá xa xôi

Yêu thương ấy nay... khuất rồi vạn nẻo

Hãy quên thôi, còn chi mà níu kéo,

Ân tình kia đã khô héo nhạt nhòa

Mùa thu nào ký ức cũng trôi xa

Dư hương cũ quyện hòa theo sương khói.

Em không trách tình đời đầy gian dối,

Chỉ trách mình sao quá vội lời yêu.

Để thu nay mây giăng xám trời chiều,

Băn khoăn mãi với bao điều bỏ ngỏ...

Lời tạm biệt sau cùng

Đến bao giờ chuyện ấy sẽ xảy ra?

Ngày em rời xa anh để về bên người khác.

Anh biết rồi một ngày tình yêu kia phai nhạt,

Bởi bấy lâu nay em đã khác quá nhiều…

Điều em chọn không còn là tình yêu,

Hoặc nếu có, cũng không cùng anh nữa…

Nên nếu buộc lòng anh phải chọn lựa,

Anh muốn được nghe chuyện đã biết trước rồi.

Nói đi em dẫu chỉ một lời thôi,

Cho anh thấy điều mình luôn sợ hãi.

Anh không muốn một ngày thành thừa thãi,

Chỉ vì muốn được yêu mà mang nợ một người…

Anh không muốn mình cứ phải gượng cười,

Sau tất cả, đừng dối nhau, tội lắm!

Nên nếu không thể cùng nhau tay nắm,

Hãy nói anh nghe lời tạm biệt sau cùng.

Mộng ảo

Em trở về thế giới của riêng em

Buồn vui với từng đêm đen lặng lẽ

Hạnh phúc, khổ đau, không cần ai chia sẻ

Giấc mộng đời thường chẳng tô vẽ cùng anh

Em chẳng cần níu lại những mong manh

Bởi yêu thương phải chân thành… nhiệt huyết

Nghĩa gì đâu khi tình kia đã hết

Dối gian lòng là giết chết niềm tin!

Trả cho người những ngày tháng không tên

Trả yêu thương, vùi chôn tình ngang trái

Để quên đi thời đắm say vụng dại

Không mệt nhoài giữa khắc khoải niềm đau

Kể từ giờ mình bước ngược đời nhau

Chẳng bận tâm nỗi sầu ai vẫn giữ

Chẳng vấn vương về những lời tình tự

Đến một ngày mọi thứ cũng trôi xa

Trả lại người mộng ảo của ngày qua

Trả luôn cả giấc mơ hoa thuở ấy

Dẫu con tim biết đớn đau nhiều vậy

Vẫn cam đành nhận lấy những đắng cay!

3. Thơ buồn về cuộc sống gia đình, hôn nhân

Không phải ai cũng có một gia đình hạnh phúc, đôi khi họ cảm thấy chán nản và muốn bỏ cuộc. Vậy thì hãy cùng thưởng thức một số bài thơ buồn về cuộc sống hôn nhân và gia đình để hiểu hơn về những cảm xúc của người trong cuộc nhé.

Có Lúc … - Tử Nhi

Có lúc vẩn vơ ngồi hát

Ngậm ngùi ngày tháng đi qua

Dĩ vãng rớt trong lơ đãng

Nụ hôn ngày cũ nhạt nhòa

Có lúc ngây ngô im lặng

Dõi theo ký ức một thời

Tình yêu hư hao, tan vỡ

Cõi lòng nức nẻ rụng rơi

Có lúc thẫn thờ hiên vắng

Mộng mơ đã cất cánh bay

Tương lai dường như chán nản

Tìm chi giây phút miệt mài

Có lúc âm thầm nhung nhớ

Kỷ niệm chuyện chúng mình thôi

Bỗng dưng tim òa nức nở

Vuột tay ngày cũ qua rồi

Chán Nản – Cạn Nguồn

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó

Chầm chậm dâng như con nước trở về

Biết bao chiều chân lạ bước lê thê

Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa

Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi

Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi

Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi

Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang

Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn

Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đận

Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?

Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường

Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

Lữ Khách Và Ái Tình – Thái Can

Gió mưa lạnh lẽo, đường bùn lầy

Thăm thẳm phương xa khách tới đây

Khách hãy vào chơi, kìa lửa ấm

Rượu nồng, khách hãy uống cho say

Tôi biết khách đi từ thị thành

Chán đời, khách kiếm bước phiêu linh

Đem ấn công hầu, gươm hào kiệt

Đổi làn nước biếc, áng mây xanh

Lặn suối trèo non khách trải qua

Biết bao nguy hiểm khách xông pha

Hùm thiêng voi dữ trong rừng rậm

Khách uống thê lương dội nắng mưa

Rồi khách đi qua chốn hoang vu

Ngàn năm không một dấu ai qua

Nhiều khi chán nản dừng chân lại

Mắt sáng thương tâm! giọt lệ mờ!

Khách tầng múa giáo chống lại phường

Sống nhờ mũi mác với thanh gươm

Anh hùng, khách đã tầng che chở

Những kẻ cô đơn gặp giữa đường

Khách đã tầng qua thành quách tàn

Lầu vàng điện ngọc của đế vương

Ngàn xưa để lại. Đêm đông lạnh

Gió thổi vì vèo, dế khóc sương

Khách đi… đi mãi…đến hôm nay

Mưa tuôn, gió táp, đường bùn lầy

Khách cố đi, sao còn được nữa?

Xin mời khách hãy tạm vào đây

Tôi, phận sinh ra gái má hồng

Hơn mười thu lẻ mơ màng trông

Khách ở phương trời không thấy đến

Ngày hạ đêm thu thổn thức lòng

Nhiều khi đứng ngắm ánh xuân qua

Rực rỡ hiên ngoài bóng cỏ hoa

Oanh yến dập dìu ong bướm lả

Lòng xuân với cảnh cũng say sưa

Đêm hè tiếng sáo lẳng lơ đưa

Những điệu ân tình ở phía xa

Bỗng thấy sóng lòng dào dạt động

Như ngoài biển thẳm nước mây đưa

Trăng thu vằng vặc gió thu êm

Biết ngỏ cùng ai những nỗi niềm

Thương nhớ hão huyền trong ảo mộng

Tơ lòng muốn gỡ lại càng thêm

Cho đến đêm nay gió lạnh lùng

Đốt lò sưởi ấm đứng mà trông

Khách ở phương xa chồn mỏi gối

Trên đường thế lộ, giữa đêm đông

Khách đến, đêm nay đuốc sáng loà

Lửa hồng ấm áp, khiến hai ta

Chốc sẽ cùng nhau kề gối phượng

Mặc ngoài gió táp với mưa sa

Bên tai, khách sẽ thuật tôi nghe

Những nỗi gian nguy, bước gớm ghê

Những lúc chồn chân lòng chán nản

Những khi lỡ bước dạ ê chề!

Nhưng khoan! khách hãy cứ ngồi chơi

Xin để cho tôi kẻ nét ngài

Chải tóc, tô son và điểm phấn

Muôn phần hoa diễm đượm màu tươi

Cuộc Đời Chán Nản

Rượu thấm vào tim sẽ ấm lòng?

Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?

Hay là tất cả niềm đau khổ

Sẽ chực trào tuôn nhạt má hồng?

Hãy rót cho tôi chén rượu đầy

Tôi cần phải uống để còn say

Ðể tôi không phải là tôi nữa

Ðừng để cho tôi tỉnh mộng này

Tôi muốn quên đi kiếp làm người

Thân tàn ma dại, kẻ tàn hơi

Là tôi, chắc lẽ là tôi đó

Chán nản còn đây giữa đất trời

Chất rượu thấm dần trong trí não

Vô tình đập vỡ chén ly bôi

Quanh tôi trời đất cuồng điên quá

Gục xuống, tai nghe rợn tiếng cười

Cười xong rồi khóc với đê mê

Chập chờn say tỉnh giữa hoang khê

Và trong thế giới vô hình ấy

Hồn bỗng bay xa chẳng muốn về

Những Ngày Chán Nản

Chừng một ngày kia đã đến rồi

Một ngày đất lạnh phủ thân tôi

Một ngày không có còn tôi nữa

Ngày ấy nhân gian có ngậm ngùi?

Một ngày không có nhiều mây trắng

Không có nắng vàng chiếu long lanh

Không có nghĩa là không có cả

Một người, khi xác đã lạnh tanh

Một ngày không có một người qua

Một xác thân khô liệm kính và

Một cỗ quan tài xơ xác lạnh

Một mảnh linh hồn bỗng xót xa

Một ngày nuối tiếc chuyện nhân gian

Ðể thấy bao nhiêu cái phũ phàng

Nhìn quanh chẳng có còn ai nữa

Ngoài cái quan tài lạnh khói nhang

Từ cõi nhân gian quá lạnh lùng

Thì hồn giữ lại cũng như không

Tôi còn lưu luyến làm chi nữa

Hồn hãy tiêu tan xuống mộ cùng

Nụ Cười Tuyệt Vọng

Họ thấy tôi cười tôi vui lắm

Lúc nào cũng nở nụ cười xinh

Nào ai biết được niềm đau khổ

Tôi phải hai vai gánh một mình

Tôi đã bao lần sống cho vui

Và ráng cho môi nở nụ cười

Nhưng đã bao lần tôi thất bại

Vì chẳng bao giờ thấy lệ vơi

Tôi muốn bình minh sẽ chẳng về

Ðêm ngày tăm tối phủ muôn nơi

Từ nay không có bình minh nữa

Ðừng để cho tôi thấy mặt trời

Tôi muốn cho tôi ngủ giấc dài

Không còn thức dậy đón ngày mai

Trần gian vẫn mãi không thay đổi

Vì bớt đi thêm một hình hài

Như trời đã định thì tôi chịu

Kiếp nầy trả hết nợ cho xong

Một mai đất lạnh vùi thân xác

Tôi cũng yên vui dẫu lạnh lùng

Mười hai bến nước

Anh bình tĩnh dừng tay mà suy nghĩ

Em nửa đời chỉ lo lắng chồng con

Phận làm dâu luôn hiếu thảo vẹn tròn

Luôn chu đáo từng bữa ăn, giấc ngủ.

Anh rỗi việc chỉ bạc, bài, bia rượu

Sức thanh niên làm chưa đủ miệng ăn

Anh biết nhà hoàn cảnh rất khó khăn

Bao nhiêu việc nhọc nhằn mình em gánh.

Em cố gắng chưa một lần tị nạnh

Mong gia đình được hạnh phúc ấm êm

Nén vào tim những chua xót, nỗi niềm

Anh vui vẻ… cả thâu đêm suốt sáng.

Khổ thế nào bản thân mình cũng ráng

Không một lời than vãn với người thân

Chỉ khuyên anh ý thức việc nào cần

Không để tâm biết bao lần đánh vợ.

Có nhiều đêm ôm tủi buồn nức nở

Sợ mẹ buồn cố nuốt lệ vào trong

Với bạn bè vẫn mang tiếng có chồng

Đêm hiu hắt bởi phòng không gối chiếc.

Vì gia đình em nhận phần thua thiệt

Anh vô tâm nên đâu biết em đau

Ôm con thơ nuốt cay đắng, nghẹn ngào

Nghĩ tình nhau không một lời oán trách.

Tự nhủ lòng đây chính là thử thách

Cố gắng lên sẽ có cách vượt qua

Hãy bình tâm suy nghĩ lại anh à

Để con trẻ được có cha lẫn mẹ.

Bức tranh mùa lũ

Mưa đầu mùa bong bóng vỡ mặt sông

Sóng cuộn phù sa đổi màu con nước

Lũ xô dòng ai xuôi ai ngược

Mãi tha hương một kiếp lục bình

Cánh đồng xanh thao thức chuyển mình

Đàn ong mật bỏ cành dời tổ

Bầy kiến ngậm ngùi xa hang ổ

Bến sông chìm xuồng gác ngực bờ cao

Bên hiên nhà cá giỡn bóng trăng sao

U ẩn đêm trường ai buông câu hát

Bài vọng cổ gió đưa dìu dặt

Chợt bùi ngùi sông nước mênh mông

Như lũ bướm vàng chấp chới giữa đồng không

Chút hồn nhiên màu hoa điên điển

Chẳng ngỡ ngàng khi đồng xanh hoá biển

Người nông dân ôm câu lưới ra đồng

Không cưỡi lưng trâu thì ngất nghểu trên xuồng

Vẫn ngang dọc cánh đồng quê ruột thịt

Dẫu lạc giữa gió mưa mù mịt

Vẫn quay về êm ấm mái nhà rơm

Hạt lúa này vượt lũ thành cơm

Bếp củi ướt bập bùng trên nước nổi

Tấm vạt nhỏ suốt mùa lụt lội

Là nơi ấm áp một gia đình

Cạn duyên

Mình chung nhà nhưng cửa đóng, cài then

Căn phòng vắng, chẳng ấm êm như trước

Con đường tình giờ mạnh ai nấy bước

Cứ nhạt nhòa như mưa trước thềm hoang !

Phòng khách xưa vốn rộng rãi thênh thang

Nay ngột ngạt, tường loang màu u uất

Chiếc cầu thang cũng trở nên quá chật

Bước chân đi không thật, dẫu quen rồi !

Tại vì đâu nên cuộc sống nổi trôi

Hồn lạc lõng, bờ môi không thắm đỏ

Đường cỏ mọc chẳng khang trang đầu ngõ

Hoa nghẹn ngào khi nắng tỏ ban mai !

Căn nhà xưa bao kỷ niệm đan cài

Đừng níu ghì chỉ phí hoài tuổi trẻ

Tiếng yêu xưa nay ngập chìm dâu bể

Cạn duyên rồi , cứ thế bước qua nhau !

Tình tàn

Rồi cuối cùng cũng chẳng níu được nhau

Tình đã cạn chuỗi ngày sầu đăng đẳng

Mình chẳng lẽ hoài sống trong im lặng

Chung mái nhà mà khoảng vắng không tên

Tình chúng ta không giữ được lâu bền

Bởi nghĩa cạn đã làm nên duyên lỗi

Hay tại bởi Nguyệt kia làm tơ rối

Đan sợi tình này quá vội mong manh

Bến thuyền quyên sóng va đập chòng chành

Tay lái mỏi buông bỏ nhanh giải thoát

Xưa nồng ấm mà nay hoài lạnh nhạt

Men ái tình giờ chua chát đắng cay

Trước quan tòa mình dứt khoát chia tay

Trút bỏ hết những tháng ngày chịu đựng

Và Trút bỏ những tính toan sỏi cứng

Vấp một lần gượng dậy vững bước đi

Những yêu thương giờ còn sót lại gì

Còn vết cứa đã hằn ghi đáy dạ

Còn vết sẹo đã chai lì như đá

Còn tâm hồn đã rệu rã gỗ trơ

Bước vào yêu ai học được chữ ngờ

Ai biết được sợi tơ chùng hay thẳng

Ai cũng muốn mặt biển xanh phẳng lặng

Mãi yên bình mà chẳng gợn sóng to

Giờ chúng ta mỗi đứa một con đò

Không hờn trách …chẳng phải lo va chạm

Những ký ức xóa dần trong tâm khảm

Giữ làm gì làn mây xám hư vô.

Đau khổ cuộc tình

Em buông rồi chẳng níu giữ làm chi

Lòng khắc khoải xuân thì nay ngang trái

Hãy mạnh mẽ lên xin đừng có ngại

Nỗi sầu này vương mãi cảnh chia ly

Xa nhau rồi nhung nhớ có được gì

Hay chỉ để ôm ghì niềm đau đớn

Tình chúng mình yêu nhau không đủ lớn

Nên tháng ngày gom trọn những sầu thương

Tưởng chúng mình đi hết cuối con đường

Ai có biết nửa đường chia hai lối

Để đêm về khóc thầm trong mỗi tối

Rồi âm thầm ôm nỗi nhớ sầu đong

Sống bên anh bao năm gọi là chồng

Thuyền mất lái anh về vui bến mới

Em phận thuyền quyên ở nhà trông đợi

Anh vô tình cứ vợi vợi mãi xa

Vui bên người ôm cuộc sống xa hoa

Buồm căng gió vượt đại dương chẳng ngại

Vẫn biết tình anh yêu trong ngang trái

Những vui đùa vụng dại chút mà thôi

Có ai ngờ nay nghịch cảnh ngăn đôi

Tình chồng vợ phai phôi đường hai lối

Em rất thương con khóc thầm bực bội

Ôm lỗi lầm anh đánh đổi tình thân!

Vui bên người không một chút phân vân

Con thơ dại vẫn đang cần anh lắm

Anh bước đi khi tình ta đang thắm

Mặc vợ con mang nặng những sầu đau

Từ bây giờ ta sẽ mãi mất nhau

Tình chồng vợ không con mơ nghĩa nặng

Hai đứa con anh cũng đành vứt quẳng

Tuổi thiếu thời đã vắng bóng người cha!

Trên đây tuyển tập những bài thơ buồn hay và mang lại nhiều cảm xúc nhất, khiến cho người đọc có thể hiểu thấu được nỗi buồn của người trong cuộc. Hy vọng với những vần thơ trên sẽ giúp cho bạn có thêm những suy nghĩ tích cực và tìm được hướng đi mới, có thể dĩ hòa vi quý và giải quyết mâu thuẫn một cách êm đẹp nhất. Cảm ơn các bạn đã quan tâm theo dõi bài viết của chúng tôi.

giỏ hàng dbk 0 (0) sản phẩm.
DBK VIỆT NAM, https://dbk.vn/tho-buon.html,
21/15 đường số 17
Thu Đuc, HCM, 700000
Việt Nam
+84919219111