Thơ Tình

Đối với các nhà thơ có rất nhiều chủ đề tạo được cảm hứng sáng tạo cho họ rất tốt điển hình nhất là tình yêu. Thơ Tình chưa bao giờ thôi sáng tạo với những khung bậc cảm xúc. Để biết thêm về những bài thơ hay về tình yêu, hãy tham khảo bài viết bên dưới nhé! 

Hàng loạt những bài thơ về tình yêu đầy cảm xúc lãng mạn, ngọt ngào

Có lẽ cung bậc cảm xúc được hạnh phúc, cảm nhận được nhiều điều lãng mạn ai cũng trải qua rất nhiều. Đôi khi nửa kia của chúng ta còn chưa biết nhiều về các câu thơ, đoạn thơ để lấy trọn trái tim bạn ấy thì còn ngại gì mà không đọc qua ngay những câu thơ dạt dào cảm xúc sau đây nào!

Em đến quê anh

Em theo dòng người về đến quê anh

Qua những con sông hiền hòa uốn khúc

Qua những con đường bạt ngàn thẳng tắp

Cây trái rực màu xanh đỏ vàng nâu

Chân bước ngập ngừng ngã rẽ không sâu

Ta nhận ra nhau vỡ òa màu nắng

Em thẹn thùng anh lâng lâng đỏ mặt

Hai đứa cùng cười nhịp bước song đôi

Tiếng chim chào mào ríu rít tinh khôi

Chú chim gáy gù trên cành nhảy nhót

Hoa trái trong vườn trĩu mùa quả ngọt

Ngọn gió thu về dịu mát trong nhau

Ta cứ ngại ngùng chẳng nói tròn câu

Tay siết tay nhau truyền qua hơi ấm

Bữa cơm gia đình ngọt ngào nồng đậm

Hạnh phúc tuyệt vời hai đứa từng mơ

Kẽo kẹt trưa chiều nhịp võng đong đưa

Ta kể nhau nghe những ngày đông giá

Hạnh phúc mong manh dòng đời hối hả

Trái chín ta cầm anh nhé ! Đừng quên

Mai em về nhớ mãi phút thiêng liêng

Nhẫn cưới trao tay vơi đầy kỷ niệm

Bốn mắt nhìn nhau… dịu dàng tha thiết

Nỗi nhớ đong đầy da diết trong tim.

Mơ được yêu em

Chợt một ngày anh nhận ra, em đấy!

Làm tim anh xao xuyến đến bồi hồi

Tự dặn lòng cơn say nắng mà thôi

Sao trăn trở bao đêm mơ, hình bóng?

Xa thì nhớ những buổi đầu gặp gỡ

Nụ cười em nghiêng vạt nắng chiều hôm

Bờ vai thon, xinh xắn, mắt hiền hòa

Mà trông em sao lạnh lùng đến lạ?

Đường em đi anh trải bằng thương nhớ

Và mộng mơ ngày sánh bước chung đôi

Tim yêu đương anh chỉ có một thôi

Đừng cho anh mãi ngóng chờ mòn mỏi

Chiều hôm nay nắng lại về trên lối

Anh một mình nhớ dáng nhỏ ngày qua

Em như hoa với vị ngọt đậm đà

Anh ước mình là con ong tìm mật…

Tuyển tập những câu thơ hay về tình yêu không đọc phí cả đời

Một thoáng yêu đương

Chút nắng gắt đâu làm nên mùa hạ

Một thoáng nhìn chưa hẳn đã là yêu

Sao tim anh cứ ngập ngừng rất lạ

Em là ai, hỡi bóng dáng yêu kiều?

Trời nắng đẹp chiều vàng rơi khe khẽ

Lối anh về nghiêng rẽ tóc em bay

Ngược đường rồi hồn còn mãi mê say

Em chẳng đợi dẫu hai người chung lối

Chiếc áo trắng có làm chi nên tội

Sao vô tình em vò giữa lòng tay?

Nhà của anh cũng ở cuối đường này

Đưa cặp vở anh cầm cho đỡ nặng

Anh một gã đã yêu niềm cay đắng

Chẳng nỡ nào làm tội trái tim em

Có chi đâu em lại nói: chẳng thèm!

Để con phố lại dài thêm mấy đỗi

Anh muốn giúp có gì đâu mà dỗi

Chỉ tiện đường nên han hỏi vậy thôi

Hạt mưa đâu sa ướt mắt em rồi

Nắng lạc đường tô hồng đôi má nhỏ

Rồi bóng dáng khuất giữa lòng phố xá

Bỏ lại anh xao xuyến biết bao nhiêu

Tia nắng nhỏ sao rực trời mùa hạ

Một thoáng nhìn mà cũng hóa tình yêu…

Giấc mơ yêu

Mang cho em những trải nghiệm tình yêu

Là anh đó không mĩ miều hoa lá

Anh đem đến những sắc yêu kì lạ

Luôn ngọt ngào trong cả giấc mơ yêu.

Anh bên em lặng lẽ những sớm chiều

Dù cuộc sống còn bao điều ngang trái

Vui thì ít, buồn đau thì rộng trải

Mặc trong lòng luôn khắc khoải niềm đau.

Anh dịu dàng chắp vá những nát nhàu

Biến cuộc sống thành muôn màu tươi sáng

Đẩy đau khổ lùi vào trong dĩ vãng

Dẫn thuyền tình cập cảng bến bờ yêu.

Để đêm đêm cơn mộng mị vơi nhiều

Thay vào đó giấc mơ yêu bùng cháy

Nồng nàn quyện cho tình yêu tan chảy

Cho qua đi hết thảy những lấm lem.

Anh yêu ơi em vẫn cứ say mèm

Đêm qua vội chưa đã thèm cơn khát

Mùi ân ái vẫn đâu đây ngào ngạt

Trái tim này dào dạt giấc mơ yêu.

Khờ dại

Em cứ thế luôn làm anh khờ dại

Mong nhớ hoài mê mải với tình si

Nắng cuối chiều nào đâu kịp nghĩ suy

Giây ái ân thầm thì trong khắc khoải

Dấu yêu ơi vần thơ tình hoang hoải

Anh viết hoài sao mãi chẳng tròn câu

Cuối đông rồi hạt nắng bỏ đi đâu

Để mong nhớ lại nhạt màu mong nhớ

Anh vẫn biết đời này anh mắc nợ

Nợ ân tình nợ cả những âu lo

Nợ em yêu những ngày tháng hẹn hò

Nợ bến vắng đợi con đò xưa cũ

Anh muốn ôm ru em vào giấc ngủ

Để đêm buồn héo rũ chẳng tàn canh

Để thời gian cũng cảm thấy mong manh

Bao con sóng tròng trành bờ biển vắng

Ly cafe chiều nao sao chát đắng

Anh dại khờ…Say đắm…Với tình si!

Anh muốn

Anh muốn mình thắp lửa trái tim yêu

Để vững lối đi qua điều trăn trở

Đưa em đến nơi tận cùng nỗi nhớ

Cùng hoá thân như gió mong mây kề..

Đêm nồng nàn dâng cuộn hết đam mê

Bỏ sau tất bao bộn bề lo lắng

Cùng đắm đuối bù lúc xa thầm lặng

Cuốn nồng nàn trao khoảnh khắc thương yêu..

Tình chúng ta dâng vút tựa cánh diều

Như lúc nhỏ thấy chiều vui ký ức

Mặc gió thổi chẳng màng sợi dây đứt

Mắt ngời theo … tay vực gió mây vờn...

Anh muốn mình có khoảng cách gần hơn

Khi đêm xuống không chập chờn canh giấc

Mọi cảm giác bên nhau luôn là thật

Trao hương tình ngây ngất để hồn phiêu…

Men say ái tình

Nụ hôn ân ái ngọt ngào

Phút giây hạnh phúc gửi trao mặn mà

Dâng trào cảm giác thăng hoa

Men nồng ái đượm đậm đà hương yêu.

Bờ môi xinh xắn mỹ miều

Khiến anh lạc bước phiêu diêu cùng nàng

Tim lòng rạo rực xốn xang

Ru hồn phiêu lãng thiên đàng mộng mơ.

Khát khao thỏa nỗi đợi chờ

Cùng nhau ta dệt sợi tơ chỉ hồng

Để rồi thỏa ước vẹn mong

Nghĩa tình đằm thắm ấm nồng có nhau.

Ông Tơ đã bắc nhịp cầu

Lại thêm bà Nguyệt đưa câu ái tình

Em là cô gái đẹp xinh

Anh chàng trai lịch chúng mình nên duyên.

Từ đây bến đã có thuyền

Đôi ta hạnh phúc khắc tên thiệp hồng

Cho dù bão táp mưa giông

Hay đường rẽ ngoặt vững lòng bước đi.

Sớm hôm chung một lối về

Buồn vui cay đắng sớt chia ta cùng

Suốt đời son sắt thủy chung

Tình nghĩa vợ chồng… hạnh phúc bền lâu

Dấu yêu ơi

Dấu yêu ơi ! tiếng thì thầm anh gọi

Trót yêu rồi nhưng chẳng nói ra đâu

Biết hai ta không phải mối tình đầu

Lòng ước mong tình cuối sâu trọn kiếp

Dấu yêu ơi ! chỉ mong tình tha thiết

Cứ dịu dàng mải miết với thời gian

Cứ phiêu du đẹp tựa áng mây ngàn

Như biển khơi ngập tràn con sóng vỗ

Dấu yêu ơi ! có hề gì cách trở

Vẫn lặng thầm ấp ủ những niềm mơ

Vẫn đam mê ngày tháng vẫn đợi chờ

Giấu trong tim một tình thơ ấm áp

Dấu yêu ơi ! có hương thơm ngào ngạt

Của thiên đường tình dịu mát nhẹ đưa

Nói bao nhiêu cũng chỉ thấy dư thừa

Lặng thầm thôi…hơn mùa xuân rạo rực

Dấu yêu ơi ! những đêm dài thao thức

Thả hồn theo một tình khúc đắm say

Ngỡ hai ta chiếm trọn thế gian này

Dấu yêu ơi ! có vòng tay. …mong xiết.

Cảm ơn đời

Cảm ơn đời mang anh đến bên em

Cho em thấy được ngọt ngào hạnh phúc

Được bên anh trong từng giờ từng phút

Tim rộn ràng theo tiếng gọi tình yêu

Chút nhớ nhung em gửi gắm bao điều

Những lời hứa cho mối tình trọn vẹn

Tỏa hương sắc cùng bao lời ước hẹn

Khi xa rồi lòng trống vắng mênh mông

Đã yêu rồi anh có nhận thấy không

Một nỗi nhớ cồn cào dâng trong dạ

Khúc tình mộng đang ngân lên rộn rã

Để nhớ hoài vòng tay ấm đê mê

Bao yêu thương từng đêm cứ hiện về

Cứ lặng lẽ theo em vào giấc ngủ

Làn môi thắm vẫn còn luôn ấp ủ

Nụ hôn nồng mà anh đã từng trao.

Tình yêu trong mơ

Anh mơ mình đi vào giấc mơ em

Để không còn phải hờn ghen giận dỗi

Với tình địch trong giấc mơ buổi tối

Giấc mơ ngọt ngào còn mỗi mình anh

Anh dắt em đi trong bát ngát tươi xanh

Hoa anh đào như bức tranh huyền thoại

Anh đưa em quay về thời con gái

Có hoa vàng có cây trái xum xuê

Nụ hôn đắm say với những lời thề

Mình luôn bên nhau say mê đắm đuối

Lúc lên đồi lúc ta bên bờ suối

Thật nồng nàn nhớ cái tuổi hai mươi

Ta trẻ trung đầy ắp những tiếng cười

Như trái anh đào đỏ tươi anh hái

Trao cho em anh vẫn còn nhớ mãi

Anh nói đùa đây là trái tình yêu

Em còn nhớ mùa thu những buổi chiều

Tiếng chuông nhà thờ cô liêu đổ nhịp

Mình xin chúa cho yêu nhau vạn kiếp

Hết ban ngày mình yêu tiếp trong mơ.

Tập thơ phù hợp tâm trạng cho những cuộc tình đơn phương

Yêu đơn phương thật sự là cảm giác không ai mong muốn cả, nhưng làm sao có thể ngăn cản được con tim khi đã quá yêu người kia. Yêu mà chẳng thể nói, chẳng thể ở gần, chẳng thể quan tâm và ghen tuông, hờn giận. Khung bậc cảm xúc của những mối tình yêu đơn phương luôn làm cho ta phải nghẹn ngào qua những câu thơ, vần điệu được thể hiện qua  tuyển tập những bài thơ hay nhất dành cho những ai đang yêu đơn phương đấy nhé!

Yêu thầm

Anh rất nhớ và yêu em nhiều lắm

Nhưng ngại mà đâu có dám nói ra

Sợ làm phiền ảnh hưởng đến người ta

Thôi lặng lẽ mình tự yêu thầm vậy

Ngày qua ngày mà lòng buồn thế đấy

Nhìn người ta rồi thầm nhớ trộm yêu

Một chút thôi đâu dám ước mơ nhiều

Yêu lặng lẽ một mối tình trong mộng

Mới gặp em mà trái tim rung động

Người yêu thầm hỏi có tội không em?

Mối tình câm đầy mộng mị khát thèm

Dù biết trước không thể thành khát vọng

Tôi yêu em nên suốt ngày mơ mộng

Mãi chung tình mà không muốn yêu ai !

Đời mịt mù đâu có thấy tương lai

Cứ như thế một mối tình dại dột

Ngọn lửa tình đang ngày đêm thiêu đốt

Trái tim tôi đã yêu quá mất rồi

Dẫu biết rằng tình chẳng thể chung đôi

Trót yêu em mối tình si tuyệt vọng!

Em nhớ anh

Hoàng hôn xuống khung trời lặng đìu hiu

Em nhớ anh thơ thẩn giữa chiều tàn

Con phố buồn em lẻ bóng lang thang

Càng cố quên sao lòng càng nhung nhớ.

Em nhớ anh cồn cào trong nhịp thở

Hỡi người thương giờ anh ở nơi đâu

Em chơi vơi đứng giữa vạn nẻo sầu

Yêu đơn phương bao đêm thâu trằn trọc.

Em nhớ anh… nhiều lần em bật khóc

Tự hỏi lòng sao quá ngốc yêu anh

Đơn phương chi cho tim vỡ tan tành

Còn đâu mộng một ngày thành đôi lứa.

Em nhớ anh… tê tái giữa chiều mưa

Không thể quên kỉ niệm xưa mình có

Mưa tí tách nghẹn ngào đôi mắt đỏ

Lệ cay xè nhung nhớ đó không nguôi.

Em nhớ anh trong lặng lẽ ngậm ngùi

Lê bước buồn thiu thủi giữa trời Đông

Yêu đơn phương nghe tan nát cõi lòng

Dù đớn đau nhưng tình là mãi mãi.

Em nhớ anh với bao ngày trống trải

Nhớ những dòng tin nhắn ấy mỗi ngày

Dù ta mãi chẳng có duyên gặp lại

Vẫn nguyện cầu anh nơi ấy bình an.

Tình đơn phương

Anh không còn trở lại bến ngày xưa

Hàng cây cũng mới vừa vàng hết lá

Sầu nón nghiêng theo đà cơn gió đã

Bay xuống lên nên rách cả bên vành.

Mỗi chiều về canh cánh nhớ đợi anh

Rồi thờ thẩn dỗ dành đôi chân bước

Bèo cứ theo dòng nước trôi lần lượt

Buồn lệ tuôn mắt ướt đẫm nhạt nhòa.

Em đâu ngờ… mình đã quá thiết tha

Trao gửi nhớ đậm đà về phương ấy

Tình yêu em luôn đong đầy đến vậy

Chỉ đơn phương anh đâu thấy được nào.

Chiếc lá vàng đang đảo lộn trên cao

Con đò cũng cắm sào neo bến vắng

Phía trời xa vầng Trăng xưa sắp lặn

Còn mình em ngồi bẽn lẽn trông chờ.

Nỗi nhớ

Tự thuở ấy mình không còn nhau nữa

Nên xuân sang thôi thấp thỏm đợi chờ

Đường tôi bước đã nhuốm màu cô quạnh

Những đêm dài… xuân gõ nhịp trong thơ

Tôi cứ tưởng tình yêu là nỗi nhớ

Sao đêm về cứ thế lại buồn tênh?

Không hò hẹn cũng quên rồi xao động

Chỉ vui hoài mớ kỷ niệm mông mênh…

Xa biền biệt tháng ngày chờ ngoảnh lại

Vắng người chờ cũng chẳng kẻ đợi mong

Mây kín lối, chiều buông không đổ bóng,

Vẫn xôn xao hoàng hôn tím trong lòng…

Khói rũ rượi ven trời thoai thoải gió

Tơ xuân xinh bạc trắng vóc giêng gầy

Nửa hồn tôi ngập tràn hình bóng cũ,

Ở nơi này, chắc thiếu một bàn tay…

Chờ người nơi ấy

Em vẫn chờ anh nơi ấy xa xôi.

Có về không? Nói em còn hy vọng.

Đừng để em ngày ngày luôn trông ngóng.

Anh không về để em đợi hoài công.

Chiều dần buông em nhìn về phía biển.

Nơi xa mù anh có được bình yên?

Tình chúng mình sao cứ mãi ngủ yên 

Không trở giấc cho ta thành duyên nợ?

Lạnh lắm rồi khi em vẫn bơ vơ.

Chiếc áo mỏng đâu làm em đủ ấm.

Anh vô tâm nên có nào hiểu thấu?

Có một người vẫn thầm lặng yêu anh.

Vẫn khắc khoải trong những ngày cô quạnh.

Khát khao nhiều vòng tay ấy anh trao.

Có thương nhau xin chớ để khổ sầu.

Đừng để em chờ lâu anh yêu dấu!

Tình đơn phương

Họ nắm tay nhau dưới ánh đèn

Đi trên con phố đã thân quen

Tôi nhìn họ bước lòng buồn rượi

Thế giới chỉ còn màu trắng đen

Họ bước bên nhau không nhớ tôi

Ôi cô gái nhỏ về đi thôi

Lời yêu chưa nói với người ấy

Giờ họ, xem kìa, rất đẹp đôi!

Tôi cất nỗi buồn vào phía trong

Không cho ai thấy bão trong lòng

Khi đi bên họ tôi cười nói

Khi ở một mình tôi khóc không

Một người là bạn, một người yêu

Hai người họ đẹp biết bao nhiêu

Lời yêu chưa nói, thôi câm lặng

Tôi bước lang thang dưới bóng chiều…

Đâu hẳn là dang dở

Có lúc gần cũng có lúc xa xôi

Bởi kề bên vẫn như người xa lạ

Nỗi nhớ nào khiến cho lòng buồn bã

Khi chẳng còn những thứ đã từng mong

Ai sổ lồng..tựa chim sáo sang sông

Ai đắng cay giấc mơ hồng tan vỡ

Trách ai đây khi đời duyên chẳng nợ

Để canh tàn không tròn giấc ngủ trơ

Ngày yêu nhau nào biết được chữ ngờ

Ở tương lai là bến bờ vô định

Ai biệt ly mà không lần bịn rịn

Không xót xa rồi nghèn nghẹn chạnh lòng

Mơ thật nhiều rồi tất cả bằng không

Thì sao khỏi chất chồng bao nỗi nhớ

Tình vỡ tan đâu hẳn đời dang dở

Những giọt sầu nức nở tránh được sao?

Tình cũ sang trang

Em báo tin vui, cớ sao buồn?

Miệng cười buốt giá lệ thầm tuôn

Đò đã sang ngang, em – người ấy

Tủi thân bến vắng gió nhẹ luồn

Đến những hoàng hôn nhạt nắng vàng

Mấy ngày tím ngắt bóng chiều loang

Tôi đợi người xưa, xa xăm quá!

Mây sầu trôi dạt cõi tình hoang

Chạnh lòng cô lẻ độ thu rơi

Tìm em ngơ ngẩn bốn phương trời

Người chắc hững hờ vui tình mới

Chẳng biết nơi này mưa mưa rơi

Tôi nhớ bụi tình vương ngày trước

Em ngồi tính chuyện của mai sau

Như cánh hồng phai bên dòng nước

Thấm thoắt thời gian đã vụt mau

Nhớ cả đêm đông trời buốt lạnh

Quạnh quẽ đêm rơi ánh nguyệt tà

Em ngồi lặng yên nghe tôi kể

Những chuyện trong đời đã trôi qua

Thôi hết rồi sao, nỡ thật sao?

Tôi đâu có ngờ chuyện hợp tan

Giờ nghe tin ấy tim đau nhói

Khói thuốc pha sương nhuộm lệ tràn

Tôi vẫn tìm em trong áng thơ

Viết về cái thuở đã mộng mơ

Dẫu em chung bước bên người ấy

Tôi vẫn nơi đây một kẻ khờ

Tôi vẫn tìm em, vẫn trông chờ

Vẫn tìm yêu dấu, vẫn ngu ngơ

Những tối trăng mờ nghe đêm rớt

Tôi biết tình em vẫn hững hờ…

Chờ đợi

Một buổi hoa tàn theo lá bay

Tôi ghé về đây góc phố này

Năm tháng ướm màu trên sắc cỏ

Nỗi niềm theo gió hát tìm mây

Chắc cũng lâu rồi từ độ ấy

Cô chẳng về đây với vấn vương?

Không dành cho nhau lời sau cuối,

Có chi cô hỡi chuyện đời thường

Tôi đã dặn lòng không trở lại

Tự thuở phân kỳ khóc biệt ly

Gặp nhau không lẽ… buồn thinh lặng,

Rồi lại bâng khuâng, nói năng gì?

Con đường trơ trọi chờ rêu phủ

Góc phố phong xanh chẳng ngỏ lời

Hồn tôi lạc giữa ngàn con sóng

Chiều tan lặng lẽ giọt đêm rơi

Dẫu đã dặn lòng không nhớ nữa

Cho tình trọn vẹn một niềm mơ

Nhưng sao lạ quá? Tôi buồn thế,

Chẳng biết chờ ai cứ đợi chờ…

Tuyển tập các bài thơ tình cảm chứa đựng cảm xúc buồn bã, chia xa

Trong tình yêu giận hờn, cãi vã là điều cặp đôi nào cũng phải trải qua ít nhiều. Những cảm xúc trong lúc đấy quả thật khiến cho những người đang sống trong tình yêu như muốn gục ngã, mất đi tinh thần và niềm vui trong cuộc sống. Dưới đây cũng sẽ là những bài thơ chứa đựng rất nhiều cảm xúc mà bạn nên tham khảo qua.

Lời cuối cho anh

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau

Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ

Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé

Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai

Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc

Nói thế nào cũng không sao thuyết phục

Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua

Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý

Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ

Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay

Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả

Kể từ đây mình thành người xa lạ

Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

Đắp mộ cuộc tình

Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình

Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm

Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím

Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…

Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không

Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ

Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ

Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…

Định mệnh không cho hai đứa thành đôi

Mình chia tay một chiều mưa tầm tã

Rồi em đi về phương trời xứ lạ

Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn…

Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn

Anh ở lại một nửa hồn tan vỡ

Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ

Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…

Em có nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau

Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút

Rồi ca bài ngày xưa ta vẫn hát

Để gọi về tiễn biệt thứ đã qua…

Khúc tự tình

Từ độ em đi nắng cũng buồn

Mi tình luôn ướt nhạt nhòa sương

Có khi một mình cười đau khổ

Người tưởng kẻ điên ở bên đường…

Bàn tay năm ngón mộng còn đan

Chợt thấy lẻ loi đến ngỡ ngàng

Hồn không vẽ nổi hình dung cũ

Nên nhớ trong tim đã dần tàn…

Con đường kỷ niệm vẫn quanh co

Nay cứ nằm im muốn đợi chờ

Chẳng biết người đi mùa thu ấy

Sẽ trở về không…hay hững hờ…

Trước ngõ hàng cây tím bông rồi

Người còn cách biệt mãi xa xôi

Phải thêm bao nhiêu tình xuân lại

Thì tim mới nở đóa hoa cười…

Bàn chân muốn bước ngập ngừng buông

Để xóa ưu tư mộng vô thường

Nhưng mỗi đêm về nghe mưa khóc

Còn hoài da diết nặng tâm hồn…

Đông về lành lạnh gió heo may

Chở nỗi niềm thương đến nơi này

Kìa ai khoác cả mùa nhung nhớ

Qua cánh đồng yêu dáng hao gầy…

Có một kẻ điên đứng làm thơ

Nhặt lá vàng rơi lúc chuyển mùa

Xếp lên dòng chữ ngàn năm đợi

Cố nhân nẻo ấy đẹp lòng chưa?

Hoài niệm buồn

Em vẫn biết chúng mình không duyên nợ

Đêm trăng tàn dang dở cuộc tình đau

Mộng ngày xưa như nước chảy qua cầu

Cơn Sóng giữ vùi cát sâu đáy biển

Lòng đau nhói lệ rơi chiều đưa tiễn

Kỉ niệm buồn từng chuyện cũ trôi qua

Dẫu trong tim hình bóng ấy chưa nhòa

Gạt nước mắt tháng ngày qua cay đắng

Anh nào biết ân tình em sâu nặng

Bởi em buồn chỉ thinh lặng mà thôi

Tự dối lòng trái tim hóa mồ côi

Rồi gục ngã giữa đôi dòng lệ đổ

Em lê bước chân buồn về cuối phố

Cành hoa vàng mấy độ đã tàn bông

Con đường xưa bia đá phủ rêu phong

Mưa rơi rớt nghe lòng đau tan vỡ

Thầm an ủi thôi từ đây đừng nhớ

Gửi u buồn hoang hoải với vần thơ

Bước qua nhau trên lối nhỏ tình cờ

Đành thinh lặng giấu giọt sầu ly biệt.

Mãi đợi em về

Một mùa nữa qua rồi em nhỉ

Anh vẫn còn suy nghĩ về nhau

Giữ cho kỷ niệm đơm màu

Để rồi chợt thấy nỗi đau vô vàn

Hồi ký ức miên man lòng dạ

Thấu mảnh tình bóng ngả thê lương

Từ nay sống kiếp đoạn trường

Máu tim nhoà nhạt đơn phương một đời

Anh đã khóc chơi vơi phiền muộn

Người bước đi biệt chốn nơi nào

Những lời nguyện ước năm nao

Khi mắt lệ trào em có hay không?

Cõi phiêu bồng duyên tình tan biến

Cạn mùa thu gió quyện thân gầy

Một trời buốt lạnh bủa vây

Người đi xa vắng,tháng ngày mãi trông.

Đêm trăng định mệnh

răng tròn tuổi, tình thơ vụng dại.

Trót yêu người ngần ngại nói ra.

Khi người đội nón đi xa.

Ta ngồi tiếc nuối đò qua một lần.

Mãi vướng víu tần ngần ngớ ngẩn.

Để hôm rày luẩn quẩn đợi trông.

Người về phía cuối trời đông.

Còn ta ngồi lại hết mong lại chờ.

Lòng khắc khoải vẩn vơ nỗi nhớ.

Đã xa rồi một thuở bữa xưa.

Còn ai để đón để đưa.

Còn ai ngang lối buổi trưa học về.

Chìm quên lãng đam mê nào dễ.

Tim khép hờ chờ để hoài mong.

Người đi có nhớ ta không?

Còn ta mãi cứ chạnh lòng đợi trông.

Nhớ về cuộc tình

Đợi người uống cạn ánh lửa

Là ta ăn trộm bóng đêm

Chia nhau sợi tóc quá lứa

Lắng mưa rụng dưới chân mình

Có chi ngoài cuộc hành trình

Hết thu sẽ qua đông mỗi

Có gì đôi môi lặng thinh

Hơi thở mọc lên đá sỏi

Vòng quay luân hồi sáng, tối

Cõi đâu chọn đứng nhớ nhà?

Có đám mây như trăn trối

Người đừng khóc ngùi, kẻo ta …

Chiếc lá khôn ngoan tìm cội

Ta ngu ngồi đếm sơn hà

Chỉ thương câu thơ trơ trụi

Thất tình ngay lúc oa oa

Tình buồn

Cuộc tình vừa khép lại

Những hương lửa ba sinh

Ta về nâng cỏ dại

Lên môi khô thêm ngần

Bao người đi ngang đó

Ướt dấu chân ngàn sương

Trái đau thương chín đỏ

Trong ngực đập như chừng

Ta còn vầng bổi hổi

Trăng câm và người im

Chỉ cầu mình là khói

Vương gót ngày vô biên

Chỉ cầu mình là cây

Đợi vai người rụng lá

Hay ngụ ngôn làn mây

Về tóc em ngủ lạ

Bỏ ta mai, cả gió

Bỏ ta mai, cả mưa

Tìm căn nhà không cửa

Chiều đứng gõ, như vừa…

Anh xa em

Anh xa em, một mùa thi thương nhớ

Mùa lá bay trở lại đã xa rồi

Mái trường cũ nhưng tìm em đâu nữa

Chỉ đường về anh thấy quá xa xôi.

Anh bước thầm hồn nghe tiếng thu rơi

Con đường nhỏ tả tơi ngàn xác lá

Lối quen này chiều nay sao xa lạ

Không nắng vàng mà vàng úa tàn phai

Anh nhớ em… người dưng không gặp nữa

Nhớ mùa thi bảy bữa học chung thầy

Lối em về nắng cuối hạ đắm say

Tuổi mười bảy lần đầu anh biết nhớ

Anh yêu em cũng trong mùa thi đó

Mùa thi qua em bước đi xa

Anh trở lại, mình không còn tái ngộ

Xác thu vàng những kỉ niệm ngày qua.

Em! Đã lâu sao không về thăm lớp?

Hay em quên lối nhỏ nắng hạ rồi?

Quên lớp nhỏ nhà thầy chiều mưa dột

Quên cả con đường hai đứa chung đôi?

Đường đi gần nhưng tình đã xa xôi

Đường trở lại buổi đầu xa dịu vợi

Trên lối thu vàng, mùa thi vẫn đợi

Lá rơi đầy,nên chẳng thấy bước chân em

Nhặt xác thu anh gói tình khờ dại

Xếp vào miền ký ức thẳm trong tim

Bụi thời gian phủ nhạt bóng hình em

Làm sao để phai mờ mùa thi đó?

Nỗi nhớ mang tên em

Gió lạnh đầu mùa, rưng rưng nỗi nhớ

Nỗi nhớ em, nỗi nhớ một chiều mơ

Nỗi nhớ bơ vơ, hoàng hôn nhuộm đỏ

Bóng em ngồi, lặng lẽ, mặt hồ xa

Gió lạnh về, đong đầy những ngày qua

Một chút bâng khuâng, của khúc tình ca

Anh nhớ mãi, bài thơ em đã viết

Em nhớ anh, một chút, được không anh?

Sẽ chẳng thể, đánh thức trái tim em

Bằng nỗi nhớ, dù mỏng manh như thế

Nhưng anh biết, niềm tin anh có thể

Đợi chờ em, là hạnh phúc của anh

Sẽ chẳng thể, biến bộ phim mình xem

Thành giấc mơ, anh và em ngày tới

Nỗi nhớ chiều không em, sao chới với

Sao ắp đầy, những nỗi nhớ không tên

Hoàng hôn xuống cho lòng em buồn thẳm

Hạnh phúc nào sao mãi vẫn xa xăm

Gió vẫn thổi vào hồn em lạnh buốt

Mưa tâm hồn làm lệ mãi tuôn rơi

Em vẫn biết cuộc đời là bể khổ

Mải mê tìm tia hạnh phúc mong manh

Đường em đi không biết anh có đợi?

Nắm tay em đi tới cuối con đường!

Có thể em không cùng anh chung bước

Nhưng xin đừng quên hết kỷ niệm xưa

Vì em biết trong dòng đời tấp nập

Vẫn rất cần hơi ấm một bàn tay

Lá vẫn bay trong buổi chiều gió lộng

Lướt mắt tìm trong khoảng trống hư không

Em mong lắm nụ cười anh ở đó

Cho tâm hồn em vơi bớt đơn côi…

Đã qua rồi

Đã qua rồi thời thơ ngây vụng dại

Tuổi học trò chẳng đượm chút ưu tư

Nhặt phượng hồng ép vào những trang thư

Trao tập vở chép nhau dòng lưu bút

Đã qua rồi những xuyến xao từng phút

Đợi một người mà trong dạ thầm thương

Rồi theo sau trên suốt cả quãng đường

Chỉ có thế mà thấy sao đẹp quá!

Đã qua rồi những ánh đèn phố xá

Của một thời mà hai đứa yêu nhau

Ngước nhìn trời mơ mộng với ngàn sao

Đời đẹp quá , tình yêu là mãi mãi

Đã qua rồi cuộc tình đầy dấu ái

Những ngày yêu hai đứa nguyện bên nhau

Có còn chăng là những nỗi đớn đau

Ôi chua xót , sao dòng đời nghiệt ngã

Đã qua rồi không còn gì nữa cả

Khi hai người đã hai ngã chia ly

Có tiếc thương cũng chẳng biết nói gì

Nén cay đắng , mà cõi lòng băng giá

Đã qua rồi hãy xem như xa lạ

Chỉ tình cờ mình gặp gỡ thoáng qua

Đã qua rồi những mộng ước bay xa

Trong tiếc nuối – tìm thương về kỷ niệm

Bức tường

Bức tường nào ngăn cách giữa hai ta

Chẳng có đâu em, là tại anh hết đó

Để giờ đây chuyện tình tựa là gió

Đã qua rồi chẳng giữ lại được đâu

Để bây giờ mình mãi cách xa nhau

Anh mới nhớ, mới thương và tiếc nuối

Thì thôi đành để một lần sau cuối

Nhớ về người anh ghép chữ thành thơ.

Hãy coi chuyện chúng mình tựa giấc mơ

Hãy mỉm cười khi đã là dĩ vãng

Và hướng về một ngày mai tươi sáng

Chuyện chúng mình đừng vương vấn làm chi.

Giọt lệ nào đọng dưới những hàng mi

Có phải chăng là giọt tình đau khổ

Tình càng sầu, càng mang nhiều trắc trở

Càng trân trọng hạnh phúc phải không em?

Hãy kiên trì, rồi có lúc sẽ quên

Anh nguyện cầu em suốt đời hạnh phúc

Chuyện chúng mình rồi sẽ thành ký ức

Làm một phần cuộc sống của riêng anh.

Những bài thơ nói về tình yêu chế đầy hài hước bạn nên tham khảo

Bên cạnh những cung bậc cảm xúc như lãng mạn, giận hờn hay hạnh phúc của các cặp đôi yêu nhau thì vẫn có rất nhiều những bài thơ ngắn rất hài hước nói về chuyện tình yêu của các cặp đôi. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm đọc qua những bài thơ hài hước ngay dưới đây nhá!

Khi xưa bé nói yêu anh

Anh chê bé nhỏ bé chẳng biết gì

Bây giờ bé đã dậy thì

Anh khen bé đẹp, bé chê anh già.

Tình yêu như thể rút thăm.

Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau.

Tình yêu như thể đi câu,

Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.

Tình yêu như thể quan tài,

Mới loanh quanh ở bên ngoài đã run.

Tình yêu như thể dây thun,

Lúc co lúc giãn lúc thì đứt ngay.

Tình yêu như thể người say,

Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.

Tình yêu như thể điểm mười,

Có học cho hết cả đời vẫn mong.

Tình yêu như thể đuôi công,

Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.

Tình yêu như thể bánh mì,

Tây ta đều thích bởi vì nó ngon!

Tình yêu như thể thỏi son,

Sinh ra chỉ để làm mòn cái môi.

Đêm tình giỡn với trăng non

Em ngoan như thuở mới còn trắng trong

Hương trinh thoang thoảng má hồng

Em đang e ấp tựa bông hoa quỳnh

Miệng cười chúm chím thật xinh

Gặp em đã khiến tim mình ngẩn ngơ

Suốt ngày ra mộng vào mơ

Nhớ em nên cứ thẫn thờ ước ao

Nhưng chưa biết đến khi nào

Thoả lòng anh những khát khao dại khờ

Đành tâm viết mấy câu thơ

Đếm từng ngày tháng anh chờ đợi em

Trăng khuya giờ cũng buông rèm

Anh đang thao thức nhớ em thật nhiều

Gọi thầm hai tiếng em yêu

Để cho vơi bớt những điều ước mong

Được hôn đôi má em hồng

Ôm em thật chặt vào lòng của anh.

Anh khóc vì dòng đời đẩy đưa

Anh buồn anh đứng dưới cơn mưa

Người ta cứ hỏi ” Sao buồn thế ?”

Có lẽ nhân duyên đang cợt đùa

Nhắc lại chuyện xưa anh chợt khóc

Nỗi buồn ngày ấy đã đi chưa ?

Sao anh cứ mãi buồn vô vọng ?

Thôi cố quên đi tình cảm thừa.

Nước mắt rơi khi màn đêm vừa đến

Nhớ 1 người không gọi được thành tên

Cay đắng lòng, giận mình sao quá ngốc

Đợi chờ hoài giờ nhận lại nỗi đau.

Vợ là nhất tất cả vì vợ

Chửi vợ là ca hát.

Tát vợ là thể thao.

Đạp vợ xuống ao là đề cao tinh thần bơi lội.

Bây giờ mận mới hỏi đào .

Vườn hồng đã có ma nào vào chưa .

Mận hỏi thì đào xin thưa .

Vườn hồng có chó ….. Đố cha ai vào.

Thương em vô giá quá chừng

Trèo truông quên mệt ngậm gừng quên cay

Nhác trông thấy bóng em đây

Ăn chín lạng hạt ớt ngọt ngay như đường.

Chuyện tình yêu của tôi có ai hiểu.

Một nỗi buồn và cả vạn đau thương.

Và giờ đây cảm giác rất bình thường.

Ai biết được trái tim tôi chảy máu.

Lòng tôi đau khi cảm xúc trào về.

Rồi tôi hiểu trái tim chưa lành hẳn.

Nó đang gỉ máu qua ngày, tháng, năm.

Tôi hiểu được chẳng thuốc nào chữa khỏi.

Cái bệnh này sẽ đeo bám đời tôi.

Và giờ đây ngồi trong căn phòng tối.

Nhắc đến người rồi nhớ để mà quên.

Trên trời hàng vạn ngôi sao

Sao anh chiếu hạng là sao lừa tình

Thế gian có vạn bóng hình

Làm sao anh phải chung tình với em.

Bao năm qua tôi đi tìm bài toán

Chứng minh về định lý của tình yêu

Giả thiết cho: thương nhớ rất nhiều

Và kết luận: tôi yêu người nhiều lắm

Tôi sử dụng cách chứng minh phản chứng

Giả sử rằng:”Tôi đâu có yêu em”

Đâu bồi hồi và nhung nhớ từng đêm

Đâu bối rối khi thấy em cười nói

Đâu ghen tức và bực mình dữ dội

Khi thấy nang trò chuyện với người ta

Và chẳng băn khoăn như một cậu bé già

Nghĩ về tương lai, nhớ về quá khứ

Đâu buồn khổ khi “chia tay” hai chữ

Nàng thốt ra trong một buổi chiều sầu

Nhưng những điều giả sử có thật đâu

Tôi vẫn nhớ, vẫn thương …và tất cả

Bỗng nhận ra một điều thật lạ

Từ khi nào định lý được chứng minh.

Nếu 1 Mai Em Bỏ Theo Thằng Khác

Anh Cũng Buồn Nhưng Không Khóc Đâu Em

Lòng Ngậm Ngùi Tay Cầm Chai Axit

Môi Mỉm Cười 2 Lít Đủ Không em?

Miệng ta cười ai biết lòng ta khóc

Mắt ta vui ai biết dạ ta sầu

Trời không lạnh sao lòng ta buốt giá

Phố đông người sao ta thấy cô đơn

Trăng lên..trăng tròn..trăng lại khuyết

Tuyết rơi..tuyết phủ..tuyết lại tan

Tôi bật khóc khi biết mình thua cuộc

Vòng tay này không giữ được tình yêu

Buồn là sao với nỗi nhớ chắt chiu

Người tôi yêu ngàn đời bên kẻ khác

Lệ nhòa chôn kỷ niệm vào quên lãng

Sống lẳng lặng qua phím tắt thời gian

Buồn thì buồn – phải chấp nhận dĩ vãng

Cố gượng cười chứ đừng khóc than van…

Anh cần em như biển cần có sóng

Có biển nào không cần sóng đâu em?

Anh cần em như sương cần có nắng

Giọt sương nào không nắng mà long lanh?

Trên đây là những tập hợp những bài thơ hay nhất, lãng mạn và hài hước nhất nói về tình yêu. Mong rằng qua những bài thơ này sẽ cho cuộc tình của các bạn thêm ý nghĩa, vui vẻ và tình cảm thêm nồng thắm bạn nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết, chúc các bạn có được nhiều niềm vui.

giỏ hàng dbk 0 (0) sản phẩm.
DBK VIỆT NAM, https://dbk.vn/tho-tinh.html,
21/15 đường số 17
Thu Đuc, HCM, 700000
Việt Nam
+84919219111